Skip to main content
Kỹ Thuật Viên Bảo Trì Thiên Tài –
Chương 01 – Mở đầu

Chương 001 – Sống lại

Trong bầu không khí náo nhiệt, những chàng trai trẻ mặc đồng phục đứng trên bục trao giải lớn, tay giơ cao những chiếc cúp sáng loáng, pháo hoa rực rỡ tràn ngập trên bầu trời cùng những màn ăn mừng vang dội khắp sân đấu cơ giáp.

“Chúc mừng chiến đội KID đã giành được ngôi vị quán quân giải đấu Cơ Giáp Tinh Vực số 1!”

KID đã không còn giữ vững phong độ trong nhiều năm, sau mười mấy năm cuối cùng cũng đã lấy lại được vị thế vốn có của mình, khiến cho vô vàn khán giả xúc động rơi nước mắt.

Trên kênh ảo đang phát sóng ngập tràn giọng nói phấn khích của bình luận viên, một chiếc cơ giáp màu xanh lam đang bắn pháo năng lượng để ăn mừng chiến thắng đang được chiếu lên màn hình, đây là một khẩu pháo năng lượng rất đặc biệt, quá trình tụ lực cùng xuất kích kết hợp rất ăn ý, đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người.

Trong phòng bảo trì tạm thời của Chiến đội KID, hai học việc trẻ tuổi đang đứng cạnh nhau, cùng chia sẻ niềm vui của sự vinh quang.

“Cuối cùng cũng đã chiến thắng, vậy tiếp theo chúng ta có thể tham gia giải đấu Tinh Minh rồi!”

“Anh Ứng, nhìn chiếc cơ giáp chúng ta đã lắp ráp kìa! Cú bắn đó mạnh hết sẩy!”

“Chị Đường đang trả lời phỏng vấn, rất nhiều người đang hỏi về vũ khí của chúng ta đó!”

Phía sau chàng trai học việc, nhiều linh kiện nằm la liệt trong góc phòng bảo trì, có một chiếc xe lăn đã đứng ở đó từ lâu.

Một người đàn ông trông khá gầy yếu, cánh tay máy dính đầy dầu kim loại màu đen đang để trên tay vịn của xe lăn, quần áo làm việc của người này cũng dính một mảng đen rất lớn, làn da nhợt nhạt một cách khác thường. Người này đã mất khả năng đi lại, tay phải cũng chỉ là một cánh tay giả, ngay cả việc di chuyển cũng cần phải nhờ đến sự hỗ trợ của robot thông minh.

Ứng Trầm Lâm hiện đang là một trong những thợ bảo trì của đội, cũng là người đã thiết kế ra vũ khí chính cho cuộc thi đấu Tinh Vực lần này. Tuy nhiên, do khiếm khuyết về thể chất nên nhiều năm qua anh đã không đi theo để hỗ trợ chiến đội, cũng như chẳng còn xuất hiện trước công chúng nữa.

Màn hình ảo vẫn đang chiếu lại cảnh về giải đấu cơ giáp, Ứng Trầm Lâm nhìn chăm chú vào màn hình ảo lớn trong phòng bảo trì và tầm mắt dừng lại ở chiếc cúp chứa tỏa sáng lấp lánh.

Một lúc lâu sau, anh chuyển sang một giao diện khác, màn hình ảo đang chiếu lại hoạt động thi đấu của cơ giáp, anh chú ý đến các chi tiết trong trận đấu rồi ghi chép lại những bộ phận cần phải sửa chữa.

Anh nói: “Cơ giáp đã bị hư hỏng nghiêm trọng, trở về sẽ phải đại trùng tu một phen.”

“Chúng ta còn phải tổ chức tiệc mừng khi mọi người quay về nữa chứ?? Anh đừng nghĩ đến công việc mãi như thế. Chị Đường nói anh cần phải nghỉ ngơi mà.”

Người học việc rời mắt khỏi màn hình ảo, vô cùng vui vẻ nói với người đàn ông: “Với cả, anh Ứng này. Chị Đường nói rằng khi chúng ta tham gia giải đấu Minh Tinh sẽ kéo anh ra khỏi phòng bảo trì này bằng được. Bên ngoài đều đang thảo luận ai là người nào đã chế tạo vũ khí cho đội mình đấy…”

Đột nhiên, học viên thoáng thấy có thứ gì đó chảy ra, đồng tử co rút lại.

“Anh Ứng! Tay anh chảy máu rồi!”

“Mau lên máy y tế trước đã — bác sĩ đâu rồi!”

Những vệt dầu kim loại xen lẫn với vết máu đỏ sẫm đang dần lan ra trên ống tay áo của bộ đồ bảo hộ. Ứng Trầm Lâm định thần lại, khi vén tay áo lên thì thấy chỗ tiếp giáp với cánh tay máy đã ướt đẫm máu, càng trở nên chói mắt trên làn da tái nhợt.

Một bác sĩ trong căn cứ vội vã chạy đến, nhanh chóng dùng gạc y tế băng bó lại vết thương cho anh, nhưng vẫn không thể ngăn chặn việc xuất huyết cho đến khi chuông báo động vang lên. Cơn đau dần lan ra khắp toàn thân, gân xanh co thắt lại, làn da nứt nẻ khiến anh không khỏi run rẩy.

Khi cơn đau dữ dội ập đến, tâm trí của Ứng Trầm Lâm trở nên hỗn loạn, ánh sáng trắng chói mắt hóa thành những rực rỡ lung linh nơi xa xăm và rồi hình ảnh thu nhỏ của cơ giáp khổng lồ bỗng xuất hiện trước mặt anh.

“Bệnh nhân có tiền sử mắc bệnh di truyền, tình trạng đang ngày càng xấu đi, cần phải đưa ngay đến trung tâm để chữa trị khẩn cấp.”

“Vô lý, mấy năm nay bệnh tình của anh ấy vẫn ổn định lắm mà!!”

Màn hình ảo vẫn đang trình chiếu thông tin tại lễ trao giải, giọng nói của bà chủ KID Thẩm Tinh Đường như gần như xa vang vọng đến: “Đúng vậy! Pháo năng lượng cải tiến là do kỹ thuật viên của chúng tôi chế tạo ra. Cậu ấy đã đặc biệt thiết kế riêng một bộ vũ khí để dành cho cuộc thi lần này. Tên cậu ấy là Ứng Trầm Lâm, là một thợ bảo trì cực kỳ xuất sắc và cũng từng là một tuyển thủ cơ giáp vô cùng ưu tú —”

Ứng Trầm Lâm thấy xen lẫn trong tiếng reo hò có người đang gọi tên mình, điều này như đang đưa anh quay trở lại quãng thời gian khi còn là một cơ giáp sư nhiều năm về trước, vô lo vô nghĩ, một lòng khao khát những đấu trường rộng lớn vô biên.

Anh nắm lấy chiếc vòng cổ như một thói quen, chiếc vòng cổ xỉn màu giờ đang nhuốm màu máu của anh, hơi tỏa sáng.

Âm thanh dần dần nhỏ đi, một giây trước khi bất tỉnh, Ứng Trầm Lâm liếc nhìn cơ giáp màu đỏ đen mới chỉ lắp ráp được một nửa đang đặt trong phòng bảo trì cùng với một nguồn năng lượng cốt lõi nào đó như đang phát sáng. Nó vẫn chưa bắt đầu cuộc hành trình đúng hạn của mình, cũng giống như anh còn chưa kịp chạm vào tương lai đầy rộng mở kia.

Thiên hà năm 1257, Ứng Trầm Lâm, nhà vô địch đầu tiên giành được Golden Road của hạng mục thi đấu cơ giáp cá nhân trong giải đấu Liên Minh Cơ Giáp, cũng là kỹ thuật viên bảo trì của chiến đội KID, đã qua đời vì bệnh nặng ở tuổi 30.

Đau đớn tận sâu trong xương tủy dần dần trở nên tê dại, mùi kim loại và máu trộn lẫn dần tản đi, ánh sáng chói lóa cũng đang dịu lại, sau đó tất cả những rực rỡ lung linh đó dần nứt ra từng mảng rồi quay về thực tại, trở thành một căn phòng màu trắng.

“Mau đưa hồ sơ khám lên đây!”

“Trầm Lâm? Cậu làm gì mà ngẩn người ra thế?”

Ai đang gọi mình vậy…?

Âm thanh chiến thắng của KID dường như vẫn còn vang vọng bên tai, cùng với tiếng ai đó trong phòng bảo trì đang gọi bác sĩ, tuy nhiên anh cũng nghe thấy ai đó đang gọi mình từ một nơi rất gần. Khi Ứng Trầm Lâm mở mắt ra, anh thấy mọi thứ xung quanh đều có chút mơ hồ, những cái bóng màu trắng đan vào nhau, tâm trí anh hiện giờ đầy mông lung.

Cảm giác đau đớn bao phủ khắp đại não, một lượng thông tin khổng lồ đang ập vào. Lặng lẽ chịu đựng cơn đau nhức, anh quan sát đánh giá mọi thứ xung quanh, đây không phải là phòng bảo trì căn cứ KID, không có đồng nghiệp, cũng không có cơ giáp nào cần sửa chữa gấp…

Hình như anh đã được bác sĩ căn cứ đưa đến trung tâm điều trị.

Nhưng mà đây là đâu? Sao lại là phòng kiểm tra Cơ giáp sư?

Trong phòng khám bệnh màu trắng rộng lớn được bài trí đơn giản, có hai robot thông minh đứng bên cạnh, cách đó không xa có dòng chữ ‘Phòng khám cơ giáp sư’. Ánh mắt của Ứng Trầm Lâm tập trung về phía đó, dần dà anh cảm nhận được có người đứng cạnh mình, đầu bàn bên kia có một người mặc áo khoác trắng đang quay lưng về phía anh.

Không lâu sau, cái người mập mạp bên cạnh đột nhiên quay đầu lại, là một gương mặt vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

Ứng Trầm Lâm không nói nên lời.

Kể từ khi tàn phế rồi giải nghệ, anh đã không còn đến phòng kiểm tra cơ giáp nữa.

Trong phòng khám chỉ có hai người đang ngồi, nhìn thấy sắc mặt tái nhợt cùng với trên trán lấm tấm mồ hôi của anh, cái người hơi mập mạp gọi mấy lần mà Ứng Trầm Lâm vẫn chẳng hề phản ứng lại.

“Sao cậu đổ mồ hôi nhiều thế, không có vấn đề gì chứ?”

“Trầm Lâm!? Trầm Lâm, cậu có nghe thấy gì không?”

Đầu Ứng Trầm Lâm hơi đau nhức, vô thức muốn điều khiển xe lăn, nhưng lại chạm một thứ khác, khiến anh mất thăng bằng rồi ngã rầm ra phía sau.

Thắt lưng và chân truyền đến đau đớn, Ứng Trầm Lâm hoảng hốt nhìn hai chân mình, cơn đau khi ngã xuống đã giúp anh tỉnh táo trở lại, ký ức hỗn loạn dần trở nên rõ ràng hơn.

“Trầm Lâm!”

Chân của mình…? Ứng Trầm Lâm quay đầu lại nhìn gương mặt mập mạp đang vô cùng hốt hoảng.

Chàng trai hơi mập đang lo lắng nhìn anh: “Cậu không sao chứ!? Sao vừa kiểm tra xong lại ngã lăn ra thế này?”

Ứng Trầm Lâm nhìn về phía chàng trai bên cạnh, lục tìm lại những ký ức xa xăm về vẻ ngoài trẻ trung của người này: “… Tuân Bảo?”

Lần cuối cùng anh và Tuân Bảo gặp nhau đã là 5 năm về trước, người này không thể có khả năng xuyên qua tinh hệ rồi xuất hiện trước mặt anh, càng không thể… vẫn còn trẻ như vậy được.

Tuân Bảo thở phào nhẹ nhõm: “Cuối cùng thì cũng chịu đáp lại, lúc nãy nói chuyện mà cậu cứ làm lơ tôi suốt.”

Cậu ta muốn kéo Ứng Trầm Lâm đứng dậy như lại thấy đối phương chẳng hề nhúc nhích: “Trầm Lâm?”

Ứng Trầm Lâm nhìn hai chân mình: “… Tôi không đứng lên được.”

Tuân Bảo quay người hét lớn: “Bác sĩ ơi ——!”

Ứng Trầm Lâm cúi đầu nhìn những đường chỉ tay rõ nét trong lòng bàn tay, một bàn tay phải vẫn còn nguyên vẹn. Đường gân ẩn hiện trên mu bàn tay, khớp xương rõ ràng và … một đôi chân khỏe mạnh.

Bên dưới lớp vải quần là sự mềm mại chứ không phải cứng ngắc và lạnh lẽo của máy móc.

Tiếng bước chân rầm rầm, Ứng Trầm Lâm có chút choáng váng khi Tuân Bảo đỡ mình lên, robot thông minh và bác sĩ hớt hải chạy vào, âm thanh xung quanh đột nhiên trở nên inh ỏi.

“Trầm Lâm?” Tuân Bảo bất an nhìn anh: “Cậu không sao chứ? Có nghe thấy tôi nói gì không??”

Giọng Ứng Trầm Lâm khàn khàn: “Tôi không sao.”

Trong lúc bác sĩ vuốt màn hình ảo, liên tục xác nhận hồ sơ bệnh án thì Ứng Trầm Lâm nhìn khắp xung quanh rồi trông thấy thông tin bản thân trên bảng thông tin chung.

[ Ứng Trầm Lâm. Nam. 18 tuổi. ]

18 tuổi, Thiên hà năm 1245……12 năm trước.

Tuân Bảo nhìn Ứng Trầm Lâm rồi lại nhìn sang bác sĩ, cậu ta cùng Ứng Trầm Lâm đến đây để kiểm tra sức khoẻ định kỳ dành cho các cơ giáp sư khi đến tuổi trưởng thành. Trong lúc đợi kết quả, ai ngờ đâu Ứng Trầm Lâm đột nhiên hành động rất kỳ lạ, mồ hôi vã ra nhưng lại chẳng nói năng gì, hỏi gì cũng không đáp… và giờ thì đến chân cũng không đi nổi.

Một lúc sau, bác sĩ cuối cùng cũng đọc xong bệnh án, lông mày nhíu chặt: “… Trường hợp này có chút bất thường, cần phải làm thêm một số xét nghiệm lần nữa.”

Tuân Bảo đột nhiên lo lắng: “Có vấn đề gì vậy bác sĩ?”

“Do cơ giáp sư thường xuyên kết nối thần kinh với cơ giáp nên vấn đề có thể đang nằm ở đây.” Bác sĩ quan sát tình trạng của Ứng Trầm Lâm, sau khi gọi robot hỗ trợ đến thì liên lạc với các phòng khám khác: “Để đảm bảo an toàn, chúng tôi sẽ làm xét nghiệm sàng lọc gen di truyền.”

Ứng Trầm Lâm ngồi trên xe lăn, đi theo robot tiến hành kiểm tra tổng quát một lần nữa, anh nhìn khung cảnh vừa lạ lẫm vừa quen thuộc này, khi đi ngang qua một phòng khám nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trên tấm gương, trẻ trung, khỏe mạnh, tay chân lành lặn… Đây đúng là dáng vẻ năm 18 tuổi của anh rồi.

Thiên hà 1245 là năm anh vừa giành được chức vô địch của giải đấu Tinh Minh hạng mục cơ giáp cá nhân, cơ thể mạnh mẽ, không có bất kỳ khiếm khuyết nào, 18 tuổi vinh quang rạng ngời.

Hết thảy giống như một giấc mộng, giả dối lại không hề chân thật.

Không mất quá nhiều thời gian để kiểm tra, Tuân Bảo còn cho rằng sau khi khám xong là có thể rời đi, không ngờ bác sĩ đã nói rằng còn phải đợi kết quả kiểm tra đã.

Sau khi ra khỏi phòng khám, Tuân Bảo đi vào phòng chờ của bệnh nhân, trông thấy Ứng Trầm Lâm đang dùng quang não tìm kiếm gì đó, robot bên cạnh đang cẩn thận rà quét hai chân anh.

Thấy sắc mặt Ứng Trầm Lâm tái nhợt, cậu ta cho rằng anh đang căng thẳng vì xảy ra sự cố ngoài ý muốn: “Đừng lo, để bác sĩ kiểm tra xem thế nào, có thể thần kinh kết nối trong khoang cơ giáp xảy vấn đề, chuyện này cũng đã từng xảy ra với những cơ giáp sư khác rồi mà.”

Ứng Trầm Lâm nhìn Tuân Bảo, hỏi bằng giọng khàn khàn: “Hôm nay anh không trở lại cửa hàng à?”

Tuân Bảo là chủ một cửa hàng bán lẻ, chuyên bán một ít linh kiện cơ giáp.

Ứng Trầm Lâm là hàng xóm của cậu ta, hai người cách nhau 4 tuổi, nhưng quan hệ giữa hai người vẫn rất tốt.

“Cậu quên rồi à? Mấy ngày nay tôi đang sửa sang lại cửa hàng mà.” Tuân Bảo nhìn anh có chút kỳ lạ: “Hay là để bác sĩ kiểm tra lại lần nữa đi, tôi thấy trí nhớ của cậu cũng có chút chút vấn đề rồi đó, coi bộ không ổn lắm đâu. Giờ tiếng tăm của cậu vang dội lắm rồi, dạo gần đây không ít chiến đội đang muốn ký hợp đồng kia kìa, đừng có mà chủ quan để bị lừa đấy.”

Hợp đồng ư… Ứng Trầm Lâm nhìn chấm đỏ trên bảng thông tin của quang não, dần nhớ lại những sự kiện xảy ra vào năm 18 tuổi. Năm đó, anh giành được chức vô định Tinh Minh, sau đó nhận được rất nhiều lời mời đến từ các chiến đội có danh tiếng, dựa theo quỹ đạo phát triển trong tương lai, anh cùng chiến đội lúc đó ký hợp đồng, tiếp tục tham gia tích cực trong cuộc thi cơ giáp cá nhân, thắng được rất nhiều danh hiệu ——

Cho đến khi 20 tuổi.

Ánh mắt Ứng Trầm Lâm nhìn mọi thứ xung quanh một lượt rồi quay trở lại quang não, trên đó đang hiển thị thông tin vừa mới tìm kiếm trên Starnet, hiện tại đang là năm 1245, mùa giải thứ bảy của cơ giáp cá nhân vừa mới kết thúc cách đây vài ngày. Sau khi mùa giải kết thúc, anh sẽ đến trung tâm khám chữa bệnh cho cơ giáp sư để làm kiểm tra sức khoẻ định kỳ.

Tuân Bảo khó hiểu nhìn Ứng Trầm Lâm, hắn luôn cảm thấy hôm nay tâm trạng đối phương cứ là lạ sao ấy.

Ứng Trầm Lâm nhìn đồng hồ, hỏi: “Đã có kết quả chưa ạ?”

Tuân Bảo nghe vậy nói: “Chắc là sắp rồi, hôm nay trong trung tâm cũng chẳng có mấy người…”

Còn chưa nói xong, cửa phòng bệnh bị gõ một tiếng rồi mở ra, bác sĩ mang theo sắc mặt nghiêm trọng, tay cầm bảng kết quả vội bước vào, giọng nói nghiêm túc: “Đã có kết quả rồi, tay phải của cậu hình như gặp chút vấn đề.”

Tuân Bảo sửng sốt: “Không phải ở chân á? Sao lại chuyển sang tay rồi?”

“Chân thì không có vấn đề gì.” Bác sĩ tạm dừng một chút rồi nói tiếp: “Qua nhiều lần kiểm tra và xác minh lại, chúng tôi phát hiện cánh tay phải của bệnh nhân có một vết thương do đột biến gen.”

Tuân Bảo đang tính khi nào kiểm tra xong sẽ cùng Ứng Trầm Lâm đi ăn một bữa, nghe được câu này, nhất thời không kịp phản ứng lại, bất đắc dĩ nói: “Bác sĩ, xin ngài nói rõ ràng, đừng làm chúng tôi sợ. Bạn tôi là cơ giáp sư đấy, đột biến gen không phải là chuyện có thể nói bừa được đâu.”

“Nhưng đúng là vậy đấy.” Bác sĩ đưa bảng kết quả cho Ứng Trầm Lâm, “Chúng tôi ngờ rằng cậu đã mắc bệnh di truyền.”

Tuân Bảo cứng đờ mặt: “Đùa tôi à?”

Bệnh di truyền là gì chứ? Đó là loại bệnh được Tinh Minh xác nhận là không thể chữa trị dứt điểm.

Trong quá trình phát triển của Tinh Minh cho tới hôm nay, thể chất và tinh thần lực sẽ quyết định đến tố chất của mỗi người, mà bệnh di truyền lại là căn bệnh có thể phá hủy hoàn toàn những yếu tố đó.

Nếu phát hiện đột biến gen, vị trí mắc bệnh sẽ không thể kiểm soát được, trường hợp nặng sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ hệ gen của cơ thể, cuối cùng khiến cho cơ thể tổn thương một cách nghiêm trọng.

Đột biến gen không phải là một vấn đề di truyền thông thường có thể giải quyết được, việc tối ưu hóa sức mạnh thể chất và tinh thần của người dân Tinh Minh đã dẫn đến mức độ chuyển biến xấu tới mức khôn lường của căn bệnh này. Cho dù họ có nghiên cứu chuyên sâu về bộ gen đến đâu cũng không thể trị tận gốc được. Cuối cùng, chỉ có thể dùng những cách thức cực đoan để kiểm soát nó.

Bác sĩ nói: “Chúng tôi sẽ tiến hành sàng lọc thêm nhiều lần nữa trước khi đưa ra chẩn đoán chính xác, đột biến gen không phải là bệnh nhẹ. Theo kết quả kiểm tra thì hai chân vẫn chưa phát hiện ra bất thường nào, còn tổn thương ở trên cánh tay phải cũng là do may mắn phát hiện ra trong quá trình sàng lọc chuyên sâu mà thôi.”

Ứng Trầm Lâm nhìn xuống cánh tay phải, thầm nghĩ hóa ra chuyện này đã xảy ra khi anh 18 tuổi.

Đời trước, phải hai năm sau anh mới phát bệnh, hậu quả là anh đã thua trong trận đấu quyết định, cơ giáp cũng bị hỏng nặng. Chỉ khi được đưa đến trung tâm cấp cứu thì mới phát hiện ra bệnh tình đã chuyển sang giai đoạn gần cuối rồi.

Vào thời điểm đó, mức độ nghiêm trọng đến nỗi không chỉ bàn tay phải mà cả hai chân cũng đã tàn phế, hơn nữa do việc điều trị quá muộn nên ngay cả khi đã cắt bỏ những vùng bị tổn thương để lắp chân giả vào, cũng không thể kết nối máy móc với hệ thần kinh được, kết cục anh phải ngồi trên xe lăn suốt mười năm.

Nỗi đau về thể xác, những thiệt hại to lớn khi phải đền bù hợp đồng… Sự nghiệp tương lại đầy rộng mở cứ như thế đóng sầm lại ngay trước mắt.

Trong lúc hai người thảo luận, Ứng Trầm Lâm lại nhìn cánh tay, không có vết thương lở loét, những vết chai mỏng do nhiều năm rèn luyện cơ giáp vẫn còn lưu lại trên các khớp ngón tay, nhìn tiếp xuống dưới, bên trong ống quần vẫn là đôi chân chưa bị cưa đi.

Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sức mạnh tinh thần dồi dào mãnh liệt chạy dọc khắp cơ thể… Từ sau khi trở thành ngươi tàn tật, lâu lắm rồi anh mới cảm nhận được sức lực mạnh mẽ như vậy.

Đây chính là thời kỳ đỉnh cao phong độ của anh.

Tuân Bảo vẫn đang nói chuyện với bác sĩ, trên người cơ giáp sư có gen bệnh không phải là chuyện đơn giản, hơn nữa sức khỏe Ứng Trầm Lâm đang rất tốt, sao lại vô duyên vô cớ xảy ra vấn đề chứ?

Ngay lúc Tuân Bảo đang định nói với bác sĩ cho khám lại lần nữa, Ứng Trầm Lâm vốn im lặng hồi lâu đột nhiên lên tiếng: “Nếu là gen bệnh, ở giai đoạn này thì nên chữa trị thế nào ạ?”

Bác sĩ nghe thấy thế thì quay sang nhìn chàng trai đang ở trên giường bệnh, cậu đang mặc một bộ trang phục đơn giản, trên cánh tay lộ ra bên ngoài có thể nhìn thấy cơ bắp thon gọn mịn màng, vòng eo rắn chắc, tấm lưng thẳng tắp làm nổi bật thể chất đặc biệt của chàng trai.

Với kinh nghiệm nhiều năm kiểm tra cho cơ giáp sư, bác sĩ hiểu rất rõ bọn họ cực kỳ quan tâm đến vấn đề sức khỏe như thế nào, đặc biệt là khi nhắc đến bệnh tật, với cơ giáp sư mà nói chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể hủy hoại toàn bộ sự nghiệp.

“Phương pháp điều trị đơn giản nhất là loại bỏ vị trí gen bệnh càng sớm càng tốt, sau đó dùng thuốc can thiệp sớm để kiểm soát.”

“Chúng tôi cần phải làm thêm phân tích tế bào từ cánh tay phải của cậu, muộn nhất ba giờ sau sẽ có kết quả.” Trong bầu không khí nặng nề của phòng bệnh, bác sĩ do dự một lúc rồi nói tiếp: “Nếu chẩn đoán là chính xác, với tình hình hiện tại sẽ chỉ có một phương án điều trị.”

“Phẫu thuật sửa đổi gen, cắt đi cánh tay phải rồi thay thế bằng một cánh tay giả cơ học.”

Lời tác giả:

Lần đầu tiên viết về thể loại Cơ giáp, hôm nay đưa bạn Tiểu Ứng đến gặp mọi người đây!

Để lại một bình luận

* Chú ý: Những bình luận vi phạm tiêu chuẩn cộng đồng sẽ bị xóa kèm quà tặng.