Skip to main content
Kỹ Thuật Viên Bảo Trì Thiên Tài –
Chương 03

Chương 03 – Xin việc

Thông báo tuyển dụng yêu cầu phải ngắn gọn, so với những thông báo dài dòng của các đội tuyển nhân viên bảo trì khác, thông báo của KID quét mắt một cái là có thể xem xong, đặc biệt là mức lương ở dòng cuối cùng.

8000 tinh tệ một tháng? Chia sẻ dự án? Tiền thưởng ở các giải thi đấu có thể đàm phán? Ăn ở hoàn toàn miễn phí?

Đây là đang tìm thợ bảo trì hay là tìm trợ lý thế!

[ Tiền lương bao nhiêu cơ? 8000??? ]

[ Đã bảo là KID nghèo lắm mà, thôi bỏ qua đi. ]

Quả thực không có yêu cầu gì quá cao, nên mức lương cũng đành có vậy.

Cư dân mạng vốn đang đau lòng thay cho chiến đội KID vì bị rò rỉ số liệu, nhưng khi nhìn thấy mức lương như kiểu an ủi thế này lập tức nghẹn trở lại.

Chiến đội KID nghèo khổ ai mà chẳng biết, dù sao năm ngoái cũng vừa thay máu ban lãnh đạo, nhà đầu tư thì xách dép bỏ chạy… Có thể nói, công tác quản lý hiện tại của KID chỉ có mình bà chủ Thẩm Tinh Đường chống đỡ. Các hoạt động của chiến đội đều phải tính toán chi li, so với độ chi trả hào phóng của các chiến đội khác, KID chẳng khác nào một đội nhóm nho nhỏ.

[ Thật hết chỗ nói, ngày trước mấy người keo kiệt bủn xỉn cũng thôi đi, đến tuyển dụng nhân viên bảo trì mà cũng tằn tiện như vậy à??? ]

[ Nhân viên bảo trì chắc nhiều như lá mùa thu ấy nhỉ, với mức lương như vậy là định chăn lừa à?  ]

Lúc bác sĩ Ngô từ bên ngoài bước vào phòng khám đã nhìn thấy một chàng trai đang ngồi trên ghế xuất thần, hai tuần không gặp, làn da của người này càng tái nhợt hơn, tóc mái dưới vành mũ đã dài hơn, che khuất hoàn toàn biểu cảm.

Dường như nghe thấy tiếng mở cửa, anh xoay đầu: “Bác sĩ Ngô.”

Bác sĩ Ngô: “Trước tiên xem sức khỏe hiện giờ thế nào đã nhé.”

Ứng Trầm Lâm nhanh chóng ngồi vào ghế khám, anh mặc một chiếc áo dài tay rộng thùng thình, hiện giờ ống tay áo đã được kéo lên lộ ra cơ bắp rắn rỏi… nhưng chỉ đến khuỷu tay là kết thúc, tiếp theo đó là một cánh tay giả bằng máy tinh tế, kết nối với xương thịt, trông vừa quái dị lại vừa ăn khớp.

Bác sĩ Ngô ngồi ngay ngắn, robot hỗ trợ bên cạnh quen thuộc đưa cho ông một con dao máy, cùng với nhiều linh kiện được đặt ngay ngắn trên khay vô trùng. Một cánh tay máy được đặt ở trước mặt ông, lớp vỏ bọc bên ngoài đã được tháo xuống, lộ ra những mạch dây thần kinh tinh xảo bên trong.

Bác sĩ Ngô đang thực hiện các điều chỉnh thường lệ đối với cánh tay giả, còn Ứng Trầm Lâm thì đang nhìn về phía màn hình ảo phía xa.

Lúc này đang phát tin tức giải trí cơ giáp, giọng nói khoa trương của người dẫn chương trình như sắp xuyên thủng bộ phát âm thanh ảo, bác sĩ Ngô đành phải ra hiệu cho người máy bên cạnh nhanh chóng chỉnh nhỏ tiếng xuống.

Sau khi âm thanh nhỏ đi, chàng trai đang ngồi đối diện vẫn nhìn không chớp mắt.

Bác sĩ Ngô dời ánh mắt, bàn tay vô cùng vững vàng thao tác bên trong cánh tay, ông từ tốn nói: “Sau khi phẫu thuật, cơ thể cậu đã không còn được như trước nữa, thể lực cũng đã rơi xuống cấp B. Việc phục hồi chức năng cứ từ từ làm thôi biết không?” Bác sĩ Ngô ngước đầu lên, nhìn thấy tầm mắt của người đối diện vẫn dán lên màn hình cách đó không xa, ông định nói thêm gì nữa nhưng lại thôi, tiếp tục tiến hành công việc kiểm tra.

Với sự phát triển nhanh chóng của khoa học công nghệ, sức mạnh thể chất và tinh thần của người dân Tinh Minh cũng đã có những thay đổi.

Tố chất để tạo ra một thân thể mạnh mẽ được quyết định do gen được định sẵn trong cơ thể, tuy nhiên sự can thiệp của các yếu tố bên ngoài sẽ khiến gen sống này không được ổn định.

Bệnh nhân của ông là một cơ giáp sư, một thiên tài cấp S-S hiếm gặp trong đời, mới chỉ 18 tuổi, đáng ra phải có một tương lai đầy tươi sáng, nhưng lại được chẩn đoán mắc bệnh di truyền trong lúc vô tình đi khám sức khỏe định kỳ khi đến tuổi trưởng thành.

Bác sĩ Ngô đã thông báo cho cơ giáp sư trẻ tuổi này về phương án phẫu thuật.

—— Cắt bỏ cánh tay phải chứa gen bệnh và thay thế bằng một cánh tay máy được chế tạo đặc biệt.

Cắt bỏ cánh tay này đối với cơ giáp sư mà nói chính là chôn vùi toàn bộ sự nghiệp cũng như cuộc sống của họ.

Thế nhưng Ứng Trầm Lâm lại đồng ý.

Sau khi phẫu thuật xong, tinh thần lực đã từ cấp S giảm xuống cấp A, thể chất thì rơi xuống tận cấp B.

Âm thanh trong phòng kiểm tra yên tĩnh hơn trước, cách đó không xa tin tức từ vòng thi đấu cơ giáp vẫn đang phát trên màn hình ảo, động tác kiểm tra của bác sĩ Ngô đã nhanh hơn đôi chút.

Ánh mắt Ứng Trầm Lâm bình tĩnh dõi theo cơ giáp trên màn hình ảo, tựa như thông qua những hình ảnh ngắn ngủi đó có thể nhìn thấy chi tiết bên trong. Anh xem rất chuyên chú, cho đến khi nhìn thấy một dòng thông tin tuyển dụng bỗng nhiên xuất hiện ở khu quảng cáo, đôi mắt anh như sáng bừng lên, nhìn theo dòng chữ màu sáng đang chạy dài.

[Thông báo tuyển dụng nhân viên kỹ thuật của Chiến đội KID ——]

Bác sĩ Ngô nhận thấy các cơ bắp của bệnh nhân đột nhiên căng cứng.

Nhưng sự căng cứng chỉ kéo dài trong chốc lát, rồi mềm duỗi trở lại.

Bác sĩ Ngô vẫn là chú ý: “Đang xem cái gì thế?”

Ứng Trầm Lâm nhìn sang chỗ khác: “Không có gì ạ.”

“Hôm nay kiểm tra xong không cần phải đến đây mỗi tuần nữa, trong thời gian hậu bình phục cậu nên chú ý những vấn đề mà tôi đã gửi đến quang não của cậu.” Bác sĩ Ngô kiểm tra xong máy móc bên trong cánh tay, khéo léo lắp các bộ phận còn lại từ khay vô trùng vào, cuối cùng đóng tấm kim loại lại: “Vận động thử xem nào.”

Ứng Trầm Lâm đã quen với việc vận độnglên xuống, cảm giác tê nhức ở khớp xương dần dần giảm bớt: “Cảm ơn bác sĩ.”

Cánh tay máy được kết nối rất linh hoạt và có thể di chuyển tự do chẳng khác nào tay thật. Tuy nhiên có linh hoạt đến đâu cũng chỉ là trí năng phụ trợ mà thôi, khả năng cảm ứng của nó vẫn rất chậm, nhưng so với đời trước thì đã tốt hơn rất nhiều.

“Khách sáo gì chứ.” Bác sĩ Ngô nhìn thanh niên trước mặt đang dần dần thích ứng với cánh tay máy, trên gương mặt cậu hiện lên vẻ bình tĩnh khó tả. Ông khẽ thở dài, chuyển sang nhìn cơ giáp chói lóa trên màn hình ảo.

Ứng Trầm Lâm rất yêu thích cơ giáp, không hề rời mắt khi xem cơ giáp thi đấu.

Một cơ giáp sư tài năng như thế, chỉ vì một cái gen bệnh mà lại…

Lúc này, bác sĩ Ngô nhìn chiếc vali màu xám bên cạnh Ứng Trầm Lâm.

Ứng Trầm Lâm đứng dậy, kéo ống tay áo rộng che đi cánh tay giả, vững vàng nắm lấy tay xách vali.

Bác sĩ Ngô hỏi: “Tôi còn chưa hỏi cậu. Hôm nay định đi đến hành tinh khác để nghỉ ngơi dưỡng sức à?”

Tại khu A Thiên Lang tinh, trong phòng huấn luyện khá vắng vẻ.

Rèm cửa được đóng kín lại, chàng trai trẻ mặc áo xanh đang ngồi khoanh chân, trước mặt là màn hình ảo từ quang não, trên đó đang phát tin tức mới nhất về cơ giáp.

Một lúc sau, đèn trong phòng tập sáng lên, một chàng trai kéo theo hành lý bước vào, trông thấy phòng huấn luyện đang có người thì hơi dừng lại: “Lâm Nghiêu, cậu đến sớm vậy?”

Người đang kéo vali tên là Từ Nghiêu Quân, vốn là cơ giáp sư của chiến đội KID.

Mấy ngày trước trong lúc chuyển nhượng, hồ sơ liên kết của cậu ta đã được chuyển sang chiến đội DE.

Lâm Nghiêu rời mắt khỏi quang não, nhìn thấy đối phương đang kéo vali: “Tới đây làm gì?”

“Tôi đến để lấy chút đồ.” Từ Nghiêu Quân lập tức đi thẳng đến khoang huấn huấn luyện trong phòng: “Ừm, ở bên đó có kế hoạch tập luyện trong kỳ nghỉ cho nên huấn luyện viên đã yêu cầu tôi đến trước.”

Lâm Nghiêu vô cảm: “Lấy đồ xong chưa?”

“Xong rồi.” Từ Nghiêu Quân nhìn Lâm Nghiêu, cắn cắn môi dứt khoát nói: “KID còn chẳng tuyển được nhân viên bảo trì, bên DE đang muốn thay đổi vị trí cơ giáp cận vệ, huấn luyện viên bên đó đánh giá cậu rất cao, nếu không thì…”

“Từ Nghiêu Quân, còn chưa đi nữa à?”

Một người mặc áo khoác lòe loẹt từ ngoài cửa bước vào, đây là Quý Thanh Phong, cũng là một cơ giáp sư của KID.

Trên tay Quý Thanh Phong đang xách theo hai hộp cơm đi đến, nhìn thấy Từ Nghiêu Quân thì hơi nhướn mày hỏi: “Nhớ Lâm Nghiêu quá nên tới đây ôn lại chuyện cũ hả?? Chả đúng lúc tẹo nào, tôi chỉ mua mỗi 2 phần thôi à.”

Từ Nghiêu Quân nhìn người đang tiến vào, sắc mặt trầm xuống: “Không có chuyện gì hết.”

Quý Thanh Phong cũng không khách khí: “Ngại ngùng gì chứ, cậu ngồi đây chờ bọn tôi ăn xong rồi nói tiếp nhá, mà nói đến chỗ nào rồi để tôi hóng với.”

Sắc mặt Từ Nghiêu Quân càng trở nên xám xịt, nhất là khi nhìn thấy Quý Thanh Phong, giọng nói lạnh nhạt hẳn đi: “Không phải ôn chuyện cũ.”

Hắn nói tiếp: “Sau khi thi đấu xong thì có nhiều cơ giáp bị hư hại như vậy, người trong căn cứ bỏ đi gần hết rồi, vẫn đang mong chờ sẽ có tên thợ bảo trì ngu ngốc nào đó đến để sửa chữa cơ giáp cho mấy cậu à? Quý Thanh Phong, hiện giờ cậu còn chẳng có lấy nổi một cái cơ giáp nào đúng không?”

Lâm Nghiêu: “Từ Nghiêu Quân, cậu có ý gì?”

Từ Nghiêu Quân cười lạnh nói: “KID không còn ai nữa rồi, đừng tốn công vô ích nữa, nếu bây giờ giải tán thì còn có thể giữ lại một chút thể diện đấy.” Cậu ta nhìn Lâm Nghiêu lần nữa rồi kéo hành lý lập tức bỏ đi.

Thấy người kia rời đi, Lâm Nghiêu muốn đuổi theo nhưng đã bị Quý Thanh Phong túm lại: “Làm gì đấy? Muốn tiễn người ta à?”

Lâm Nghiêu: “Tiễn cái rắm ấy.”

“Giữ thể diện cái gì? Nói nữa cũng chỉ tốn nước bọt.” Quý Thanh Phong lấy một hộp cơm ra, thấy Lâm Nghiêu không nhúc nhích lại nói: “Còn đờ ra đó làm gì? Sáng sớm tôi đã phải đi đặt cơm rồi đấy, nếu không muốn uống ống dinh dưỡng thì ăn mau đi.”

Lâm Nghiêu nhịn xuống: “Sợ không đánh lại được cậu ta à?”

Quý Thanh Phong: “Vớ vẩn, ông đây một chấp tám đứa luôn.”

Lâm Nghiêu nghiến răng, không khỏi bức xúc: “Uổng công chị Đường đối xử tốt với cậu ta. Khi thấy thân thiết với tên kia, còn tưởng rằng chỉ là quan hệ tốt mà thôi, ai biết đâu có ngày cậu ta lại đến DE.”

“Còn cơ giáp của anh bị hư hại không phải do cậu ta gây ra hay sao? Thái độ kiểu gì đấy!”

Gần đây có quá nhiều chuyện xảy ra với chiến đội KID, chắc do sao thủy nghịch hành rồi. Ban lãnh đạo trước khi rời đi đã lôi kéo rất nhiều cơ giáp sư bỏ đi cùng, cho nên ở giải đấu trước KID đánh đấm rất lộn xộn, các nhà đầu tư nhìn tình hình không còn khả quan thì lần lượt rút tài trợ. Những quản lý khác thì cũng ba chân bốn cẳng phân chia những thứ còn sót lại, cuối cùng vẫn là Thẩm Tinh Đường một mình chống đỡ căn cứ KID đang trên bờ vực sụp đổ, chỉnh đốn đội ngũ lại lần nữa.

Từ một căn cứ cơ giáp nổi danh trong Liên Minh giờ chỉ còn lại một đám tạp nham.

Năm ngoái, thành tích của KID đã bắt đầu tụt dốc, các cơ giáp sư lần lượt rời đi, trong khoảng thời gian này lại phát hiện thêm nhân viên bảo trì lại bán đứng cả đội, tuồn số liệu cơ giáp cho bên thứ ba, Thẩm Tinh Đường đã phải bôn ba chạy khắp mọi nơi để giải quyết chuyện rò rỉ thông tin.

Không có chứng cứ nào cho thấy dữ liệu đã bán cho ai, bên giao dịch cũng rất kín kẽ, bên Liên Minh cũng không có bằng chứng xác thực. Tuy nhiên trong lần thi đấu này, sau khi được điều chỉnh thì các vũ khí pháo bên chiến đội DE lại khá giống với thiết kế cốt lõi bị rò rỉ ra ngoài của KID.

Từ Nghiêu Quân có quan hệ rất tốt với tên thợ bảo trì vi phạm quy định kia, hai người còn thường xuyên ra ngoài cùng nhau nữa.

Ban đầu bọn họ không nghĩ quá nhiều về điều đó cho đến khi hợp đồng của Từ Nghiêu Quân đã hết hạn, cậu ta không những không gia hạn mà còn chuyển sang bên chiến đội DE.

Nhưng tất cả đều không có chứng cứ, Thẩm Tinh Đường cũng không thể nói được gì.

Sau một hồi im lặng, Quý Thanh Phong đã lên tiếng trước: “Tức giận thì có ích gì, cứ ăn uống no đủ rồi đợi đến lúc gặp bọn DE kia, chúng ta sẽ đánh tụi nó bay giáp luôn. Cơ mà sao cậu lại xem cái chương trình này thế, cái tên MC đấy làm ăn rất vớ va vớ vẩn, chỉ là tìm thợ bảo trì thôi mà, có cần phải móc mỉa nói chúng ta chẳng biết nỗ lực gì hết, cám ơn quá ha!”

Lâm Nghiêu: “Đúng vậy, chúng ta cần phải nỗ lực chăm chỉ hơn nữa, chị Đường đã phải chi tiền để quảng cáo rồi mà.”

Quý Thanh Phong sửng sốt: “Quảng cáo chỗ nào đấy?”

Lâm Nghiêu chỉ vào khung chữ đang chạy ở phía trên màn hình tiết mục: “Đây này, nửa tiếng phát một lần, chị Đường đã mua hai ngày lận!”

“Đù má!” Quý Thanh Phong lẩm bẩm nói: “Quả nhiên bán sân tập đi một cái là có tiền, quảng cáo cũng mua luôn rồi.”

Tuần trước sếp bọn họ mới vừa bán đi sân tập cơ giáp, thu về rất nhiều tiền.

Lúc này, trong phòng huấn luyện vang lên tiếng thông báo phỏng vấn, khiến cho hai người đang nhìn chằm chằm vào quảng cáo giật cả mình.

“Sao lại có người bấm chuông?” Quý Thanh Phong quay đầu lại: “Đằng trước không có ai à?”

Lâm Nghiêu cũng khó hiểu: “Không có.”

Quý Thanh Phong đi tới, nhìn vào camera giám sát, vừa kết nối liền nhìn thấy một chiếc vali, còn chưa nhìn rõ mặt mũi người bên ngoài đã xoay người hùng hổ xông ra ngoài: “Phắc, Từ Nghiêu Quân còn mặt mũi dám trở về à? Để anh đây đi xử lý.”

Lâm Nghiêu: “Chờ đã, em cũng đi.”

Phòng huấn luyện nằm ở tầng hầm của tòa nhà KID, kể từ khi tòa nhà KID được cho thuê, thì căn cứ của họ đã chuyển xuống dưới lòng đất. Hôm nay, bà chủ Thẩm Tinh Đường có việc nên đã cùng huấn luyện viên Giang Tư Miểu đi ra ngoài rồi, lời nhắc ra vào từ cửa thông minh sẽ tự động được gửi đến phòng huấn luyện..

Quý Thanh Phong hung hăng xông ra, vừa mở cửa đã nhìn thấy chiếc vali.

“Từ Nghiêu —— Ớ…” Cậu ta vội vàng kìm lại cơn tức giận nhanh chóng quay xe: “Cậu là ai đấy?”

Chàng trai đứng thẳng, đầu đang đội mũ nên không thấy rõ gương mặt, thứ duy nhất có thể nhìn thấy chính là tờ rơi quảng cáo được cậu cầm trong tay. Quý Thanh Phong nhận ra, đó là tờ rơi mà sếp bọn họ Thẩm Tinh Đường đã tự thiết kế, được treo đầy trên bảng tuyền tin công khai trước tòa nhà KID, cậu liếc nhìn dòng chữ rao bán sân huấn luyện cơ giáp của KID ghi trên tờ quảng cáo: ‘Cậu muốn mua sân huấn luyện cơ giáp à? Xin lỗi nhé, tuần trước đã có người mua mất rồi.”

Chàng trai nói: “Tôi không đến mua sân huấn luyện.”

“Ồ, thế cậu muốn thuê tòa nhà à??” Quý Thanh Phong bĩu môi, chỉ vào một chỗ khác: “Thông tin liên lạc ở bên kia.”

Lối vào tòa nhà rất trống trải, một dòng chữ sáng trưng trên màn hình quảng cáo to lớn ——

[Cho thuê tòa nhà KID, nếu quan tâm vui lòng liên hệ số jhk14581248 Thẩm Tinh Đường ]

Chàng trai nhìn dòng chữ kia có vẻ hơi giật mình.

Quý Thanh Phong thấy cậu ta cứ đứng im mãi, đang định hỏi thêm mấy câu nữa thì đột nhiên nhìn thấy cánh tay đang kéo vali của đối phương.

Đó là một cánh tay máy, hiện nay phương pháp điều trị của Tinh Minh cực kỳ phát triển, rất ít bệnh nhân phải lắp chân tay giả.

“Sao anh lại đứng ở đây?” Lâm Nghiêu từ phía sau Quý Thanh Phong chen ra, nhìn thấy Ứng Trầm Lâm thì chớp chớp mắt, ngơ ngác nói: “Xin chào, cậu đến tìm ai à?”

Ứng Trầm Lâm lấy lại tinh thần, rời mắt khỏi bảng thông tin tòa nhà cho thuê, lễ phép nói: “Xin chào.”

Anh hỏi một câu xác nhận: “Đây có phải là căn cứ KID không? Tôi đến để ứng tuyển vị trí nhân viên bảo trì.”

Để lại một bình luận

* Chú ý: Những bình luận vi phạm tiêu chuẩn cộng đồng sẽ bị xóa kèm quà tặng.