Chương 2: Chúc mừng sinh nhật

Ước nguyện nói ra là không linh nữa đâu! +
— +
Ngày mùng 1 tháng 3 là sinh nhật của Cố Thu Giác. +
Sáng sớm hôm ấy, cậu đã thức dậy từ rất sớm. Hôm nay là sinh nhật tám tuổi của cậu, liệu vào ngày này mọi người có đối xử tốt với cậu hơn một chút không? Liệu mẹ có ghé qua thăm cậu không? +
Cậu ăn xong bữa sáng rồi được bà nội đưa đến trường. +
Kể từ khi cha mẹ ly hôn, Cố Thu Giác cũng chịu ít nhiều ảnh hưởng, thành tích học tập của cậu cứ thế sa sút, cậu chẳng thể nào tập trung vào việc học được nữa. +
Ngay từ sáng sớm, giáo viên chủ nhiệm đã gọi Cố Thu Giác ra gặp riêng vì điểm Toán của cậu lại thụt lùi. +
Giáo viên chủ nhiệm lớp cậu là một người rất coi trọng thành tích, ông ta hoàn toàn cho rằng Cố Thu Giác đang kéo lùi chân cả lớp. +
“Thầy chẳng phải đã dạy em rất nhiều lần rồi sao? Sao em lại ngốc thế hả? Bài toán đơn giản thế này mà cũng không biết làm!” +
“Em xin lỗi thầy, lần sau em sẽ không tái phạm nữa ạ.” +
“Lần trước em cũng hứa với thầy như vậy rồi! Thầy đi dạy bao nhiêu năm nay, chưa từng thấy ai mới lớp hai mà điểm số lại có thể tệ đến mức này! Nhìn bộ dạng em xem, quần áo thì lem luốc, chỗ này một vết đen chỗ kia một vết bẩn, làm mất mặt cả lớp này đấy. Em không thể biết giữ vệ sinh một chút được sao? Dù không vì bản thân mình thì cũng phải vì cái lớp này chứ?” +
Cố Thu Giác cúi đầu cắn chặt môi. +
Từ năm nay, đồng phục của cậu đều là tự mình giặt lấy. Cậu còn quá nhỏ, chưa biết cách giặt giũ nên những bộ đồng phục cũ từ hai năm trước vẫn còn dính lại những vết ố đen không thể tẩy sạch. +
Hôm nay là sinh nhật mình, cậu đã đặc biệt chọn một bộ đồng phục trông ít bẩn nhất để mặc lên người. +
“Thôi được rồi, sắp đến giờ vào lớp rồi, em mau về chỗ đi, lo mà nghe giảng cho kỹ! Bây giờ học vẫn chưa muộn đâu.” +
“Vâng thưa thầy.” +
Trở về lớp, Cố Thu Giác thấy vài người bạn đang vây quanh chỗ ngồi của mình cười nói rôm rả. Thấy cậu quay lại, chúng cất tiếng gọi: “Này! Đồ đứa trẻ không mẹ, cái điểm số này của cậu… làm sao mà thi ra được thế?” +
“Tớ có dùng chân viết mấy bài này cũng chẳng bao giờ thấp đến mức này đâu.” +
“Ha ha ha ha ha!” Ngay lập tức, một tràng cười nhạo báng vang lên khắp lớp. +
Cố Thu Giác không nói gì, cậu phớt lờ tiếng cười của mọi người, lẳng lặng đi về phía chỗ ngồi của mình. +
Bài thi Toán cần có chữ ký của phụ huynh. Về đến nhà, Cố Thu Giác run rẩy cầm tờ giấy thi đi về phía phòng của Cố Khải Thụy, đưa cho ông ta xem bài kiểm tra Toán chỉ vỏn vẹn 50 điểm. +
Cố Khải Thụy vừa nhìn thấy con số ấy liền lập tức nổi trận lôi đình. Vốn dĩ đi làm đã bực bội, giờ lại thấy thành tích bết bát này, ông ta thẳng tay đập tờ giấy thi vào đầu Cố Thu Giác, gào lên: “Tao vất vả nuôi mày ăn học, thế mà mày trả cho tao cái loại điểm chác thế này à! Mày không thể nghiêm túc một chút sao? Tâm trí mày để hết đi đâu rồi hả?” +
Càng nói càng giận, ông ta vung tay tát Cố Thu Giác hai cái thật mạnh. +
Tiếng “chát chát” vang vọng trong căn phòng trống trải. Cố Thu Giác chỉ cảm thấy một bên mặt đau rát như lửa đốt, máu dồn lên não khiến tầm nhìn quanh cậu bỗng chốc mờ đi trong thoáng chốc. +
“Sao không nói gì? Câm rồi à?” Cố Khải Thụy thấy con mình không thốt ra nửa lời, “Cút ra khỏi phòng cho tao, bây giờ tao không muốn nhìn thấy mặt mày nữa, đồ ăn hại.” +
Cố Thu Giác lảo đảo bước ra khỏi phòng của cha. Cậu lao vào nhà vệ sinh, vặn vòi nước rồi tạt liên tục vào mặt mình, cảm giác chóng mặt lúc này mới dịu đi đôi chút. +
“Ra ăn cơm!” Bà nội quát lớn. Cố Thu Giác vặn vòi nước lại rồi lẳng lặng đi về phía bàn ăn. +
Ăn cơm xong, Cố Thu Giác ra công viên của khu chung cư. Cậu nhìn thấy một bãi cát nhỏ dành cho trẻ con chơi đùa. +
Cậu bước vào bãi cát, dùng tay vun cát thành một hình trụ thuôn dài, sau đó tìm một cành cây nhỏ cắm vào chính giữa. +
“Thu Giác, cậu đang làm gì thế?” Giọng nói của Cố Đông Tuân đột ngột vang lên từ phía sau. +
Cố Thu Giác quay người lại, thấy Đông Tuân đang ngơ ngác nhìn cậu và “chiếc bánh kem” kia. +
“Đông Tuân, hôm nay là sinh nhật tớ. Tớ đang tự tổ chức sinh nhật cho mình đây.” +
“Ồ… Vậy để tớ hát chúc mừng sinh nhật cho cậu nhé.” Cố Đông Tuân rất hiểu chuyện, y ngồi xổm xuống cạnh Cố Thu Giác, cất tiếng hát bài Happy Birthday. +
“Chúc mừng sinh nhật Thu Giác, chúc mừng sinh nhật Thu Giác…” +
Cố Thu Giác lắng nghe Cố Đông Tuân hát mừng sinh nhật mình. Giọng hát của Cố Đông Tuân rất hay, Cố Thu Giác chậm rãi chìm đắm trong giai điệu ấy. +
“Happy birthday to you, happy birthday to you. Xong rồi! Nhân vật chính hôm nay có thể ước được rồi đấy!” +
Đang ngồi xổm trên đất, Cố Thu Giác dần tỉnh táo lại. Cậu nhắm mắt và ước một điều. +
Hy vọng Cố Đông Tuân sẽ mãi mãi ở bên mình. +
Sau đó cậu mở mắt ra, làm động tác thổi tắt “ngọn nến” tượng trưng. +
Cố Đông Tuân cười híp mắt nhìn cậu: “Cậu đã ước điều gì thế?” +
“Ước cậu có thể mãi mãi ở bên tớ.” +
“Đồ ngốc! Ước nguyện nói ra là không linh nữa đâu! Mau ‘phì phì phì’ đi!” +
Cố Thu Giác hốt hoảng: “Hả… phì phì phì, phì phì phì!” +
Phì xong, cậu lại quay sang hỏi Cố Đông Tuân: “Tớ phì rồi, nguyện ước đó còn linh nghiệm không?” +
“Dĩ nhiên là có chứ. Tớ đã nói rồi mà, tớ sẽ mãi mãi bên cậu, bất kể có chuyện gì xảy ra đi nữa.” +
Trở về phòng mình, Cố Đông Tuân đột nhiên bảo Cố Thu Giác: “Nhắm mắt lại đi.” +
Cố Thu Giác ngoan ngoãn nhắm mắt. Cậu được Cố Đông Tuân dắt tay dẫn đến cạnh bàn học. +
“Mở mắt ra được rồi đấy.” +
Cố Thu Giác mở mắt, nhìn thấy trên bàn học đặt một chiếc bánh kem méo mó, vẹo vọ. Chiếc bánh được ghép từ những miếng bánh quy và mứt quả, bên trên còn cắm một cây nến thật. +
“Sinh nhật vui vẻ.” Cố Đông Tuân mỉm cười nói, “Tuy không được đẹp lắm, nhưng là tự tay tớ làm đấy.” +
Cố Thu Giác cảm thấy sống mũi cay cay. Đây là món quà duy nhất mà cậu nhận được trong ngày sinh nhật hôm nay. Nước mắt bắt đầu lặng lẽ lăn dài nơi khóe mắt. +
“Hôm nay là sinh nhật của cậu mà, sao lại mít ướt thế này?” Cố Đông Tuân tiến lại gần, xoa đầu cậu và nói. +
Cố Thu Giác ngẩng đầu nhìn vào mắt Cố Đông Tuân, nơi đó đang phản chiếu gương mặt của chính cậu. +
Cậu chợt nhận ra rằng, ngay cả khi cả thế giới này có ruồng bỏ mình, chỉ cần có Cố Đông Tuân ở đây, cậu sẽ không bao giờ cô độc. +
Cuối tuần cũng đã đến, Cố Thu Giác cuối cùng cũng có thể thoát khỏi sự cô lập của cả lớp, có thể ngủ nướng thật muộn và nghỉ ngơi thoải mái ở nhà. +
Vừa mới tỉnh dậy, cậu đã thấy Cố Đông Tuân đang quỳ bên mép giường, chống cằm nhìn mình chăm chú. +
Thấy Cố Thu Giác đã tỉnh, Cố Đông Tuân đứng dậy kéo rèm cửa sổ phòng cậu ra, sau đó quay đầu nói với Cố Thu Giác: “Thu Giác ơi, hôm nay thời tiết đẹp thế này, đi chơi không?” +
Vừa mở mắt, Cố Thu Giác bị ánh nắng bên ngoài làm cho chói mắt phải nheo lại. Một lúc sau cậu mới dần tỉnh táo hẳn và nghe rõ lời Cố Đông Tuân nói. +
“Không đi đâu.” +
“Tại sao chứ?” +
Cố Thu Giác lật người nằm quay lưng về phía Cố Đông Tuân, nhắm mắt lại đáp bằng giọng mềm nhũn: “Tớ muốn ngủ.” +
“Thu Giác à~ Cậu đi cùng tớ đi mà~” Cố Đông Tuân nhào lên giường ôm lấy eo Cố Thu Giác, vừa cọ vào lưng cậu vừa nài nỉ, “Tớ chưa bao giờ được đi chơi cùng cậu cả! Hôm nay trời đẹp thế này, chúng mình ra công viên chơi đi!” +
“Đừng cọ nữa, nhột lắm!” Cố Thu Giác quay người lại đẩy Cố Đông Tuân ra. +
“Cậu đồng ý thì tớ mới không làm phiền cậu nữa.” +
“Được rồi! Cho tớ ngủ thêm một tiếng nữa thôi, rồi tớ sẽ đi với cậu!” +
“Đồng ý luôn~” +
Một tiếng sau, Cố Thu Giác bị Cố Đông Tuân kéo dậy bằng được. Sau khi vệ sinh cá nhân và ăn sáng xong, cậu mặc một chiếc áo thun ngắn tay màu đen cùng quần jeans xanh, rồi bị Cố Đông Tuân lôi tuột ra khỏi cửa. +
“Chúng mình đi đâu chơi?” +
“Đến công viên gần đây nhất đi, tháng Ba đang là mùa ngắm hoa anh đào mà.” +
Cái nắng ban trưa đổ bóng hoa anh đào xuống mặt đường nhựa. Rừng hoa anh đào tựa như những bông tuyết hồng được ánh mặt trời sưởi ấm đến độ chín muồi, từng lớp từng lớp hoa trĩu nặng làm cong cả cành cây. +
Cố Đông Tuân và Cố Thu Giác cùng ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào một khóm anh đào cánh kép gần họ nhất. Từ nhụy hoa, những giọt mật ngọt lịm đang rỉ ra, xuôi theo đài hoa chảy xuống, ngưng đọng dưới ánh nắng thành những khối thạch nhũ màu hổ phách. +
“Nhìn giống kem dâu tây quá!” Cố Đông Tuân nhón chân sát vào khóm hoa, nhìn giọt mật mà cảm thán. +
Cố Thu Giác cũng nhón chân nhìn theo. Cậu quan sát những đường răng cưa nơi rìa cánh hoa, đột nhiên giật nảy mình – giữa những lớp lông tơ mịn màng có một con rệp cây màu xanh lục đang bám chặt, ôm lấy mật hoa mà tận hưởng bữa trưa của mình. +
Họ nằm xuống dưới một gốc cây anh đào. Gió thổi qua, hàng vạn cánh hoa rụng xuống, có vài cánh lướt qua chóp mũi hai người. +
Cố Thu Giác lật người nằm sấp xuống đất, cậu nhìn thấy một phong cảnh hoàn toàn khác biệt: Những cánh hoa anh đào phủ kín mặt đất, khoác lên đó một lớp áo hồng nhạt. Côn trùng bò qua bò lại trên tấm thảm lụa hồng ấy, xung quanh tràn ngập hơi thở của thiên nhiên. +
Cậu lại nghiêng đầu nhìn Cố Đông Tuân đang nhắm mắt nằm cạnh mình. Có lẽ vì ánh nhìn quá nóng bỏng nên Cố Đông Tuân mở mắt ra, quay sang chạm lấy ánh mắt của Cố Thu Giác: “Sao thế?” +
Giá như thời gian mãi mãi dừng lại ở khoảnh khắc này thì tốt biết mấy. +
Cố Thu Giác ngoảnh mặt đi, khẽ đáp: “Không có gì.” +
Nếu thời gian vĩnh viễn đóng băng tại đây, cậu sẽ không phải lo lắng về chuyện học hành phiền phức, không phải đối mặt với những mối quan hệ người với người khó khăn, cũng chẳng cần phải chịu đựng sắc mặt của ông bà nội và cha nữa. +
Cứ nằm như thế, cho đến khi Cố Thu Giác sắp chìm vào giấc ngủ thì Cố Đông Tuân lại kéo cậu dậy, lôi đi đến những nơi khác trong công viên. +
Vừa bị ép dậy, Cố Thu Giác thật sự chỉ muốn đấm cho Cố Đông Tuân hai cái, cậu khó khăn lắm mới sắp ngủ thiếp đi được! +
“Thu Giác ơi, cậu biết đi xe đạp không?” +
“Tớ không biết.” Cố Thu Giác vừa ngáp vừa đáp. +
“Ở công viên kia có chỗ cho thuê xe đạp đấy!” Cố Đông Tuân chỉ tay về phía bên cạnh, nơi những chiếc xe đạp được xếp thành hàng dài, “Chúng mình đi thuê một chiếc đi, cậu vừa hay có thể học cách đi xe đạp luôn.” +
Cố Thu Giác mang theo 10 tệ, đủ để thuê xe trong ba tiếng đồng hồ. +
Những bông sồi xoay tròn trong nắng chiều. Cố Thu Giác ngã khỏi xe lần thứ ba, đầu gối đã trầy da chảy máu, cậu cắn chặt môi không để nước mắt rơi xuống. +
Xe đạp hai bánh thực sự rất khó đi, không có Cố Đông Tuân giữ giúp, cậu sẽ không thể kiểm soát được mà ngã nhào. Trên ghi-đông xe vẫn còn vương lại hơi ấm từ lòng bàn tay của Cố Đông Tuân. +
Mười lăm phút trước, y buông tay đang giữ yên sau ra, đứng sang một bên để Cố Thu Giác tự xoay xở. Y không thể cứ giữ mãi cho cậu, nếu không cậu sẽ chẳng bao giờ học được: “Cố lên, cậu làm được mà, tớ đứng đây nhìn cậu.” +
Đến lần ngã thứ mười một, bóng cây anh đào đã nghiêng về phía Đông mười lăm độ. Chống tay vào yên xe để đứng dậy, Cố Thu Giác chợt nhận ra lòng bàn tay phải đã bị vân trên tay cầm hằn lên những vết đỏ hình thoi. Cậu bắt chước dáng vẻ của những chú thợ sửa ống nước, đưa lòng bàn tay lên miệng hà hơi một cái. +
Lần đạp bàn đạp thứ mười lăm, một cánh hoa anh đào rơi vào giỏ xe. Cố Thu Giác cảm thấy vạt áo sau lưng được gió thổi phồng lên, giống như đột nhiên có thêm một đôi tay vô hình đang nâng đỡ. Cậu vô thức điều chỉnh trọng tâm, bánh xe cán qua nửa cánh hoa bị gió thổi ra mặt đường, và rồi đột nhiên, cậu tìm thấy điểm cân bằng kỳ diệu ấy. +
Tiếng chuông xe lanh lảnh bỗng chốc vang lên liên hồi, tựa như tiếng chuông gió treo dưới hiên nhà được gió xuân thổi nhẹ. Cố Thu Giác nghe thấy nhịp tim mình hòa lẫn vào tiếng lạch cạch của dây xích đang chuyển động. Những đốm sáng lọt qua kẽ lá anh đào tuôn chảy phía trước mặt, tạo thành một dòng sông lấp lánh trên con đường. +
Cậu không dám chớp mắt, mãi cho đến khi thấy cái bóng của mình vươn ra từ dưới bánh xe, đổ dài trên thảm cỏ, cậu mới nhận ra mình đã đạp đi được hơn hai mươi mét. +
Khi hoàng hôn dần buông, Cố Đông Tuân đứng nhìn cái bóng dáng còn xiêu vẹo ấy băng qua cả rừng hoa anh đào. Nơi bánh xe lăn qua, những cánh hoa nhỏ vụn tung bay, tựa như những gợn sóng màu hồng nhạt nở rộ giữa không trung. +
Ống quần của Cố Thu Giác dính đầy lá cỏ và bùn đất, vết trầy xước trên đầu gối nhiều không đếm xuể. Thế nhưng, cậu đã thành công rồi! Cậu đã biết đi xe đạp! +
Rời khỏi công viên khi trời đã sập tối, Cố Đông Tuân và Cố Thu Giác thong thả bước đi trên đường về nhà. +
“Hôm nay thế nào? Mệt không?” +
“Mệt, nhưng tớ thật sự đã biết đi xe đạp rồi đấy!” +
Về đến nhà, ông bà nội chẳng biết đã đi đâu. Cố Thu Giác tự nấu một bát mì ăn tạm cho bữa tối, sau đó tắm rửa rồi đi ngủ. +
Hôm nay tuy rất mệt, nhưng cũng thật trọn vẹn và hạnh phúc. +







