Chương 41: “Tôi thật sự muốn cứ thế hôn một cái.”

Chương 41: “Tôi thật sự muốn cứ thế hôn một cái.” +
Lê Dung sững sờ. +
Dòng thời gian như bị kéo dài ra một cách chậm rãi, mọi âm thanh và hình ảnh xung quanh đều tự động chậm lại nửa nhịp. +
Mà anh như bị nhốt trong một lớp vỏ chân không, lặng lẽ nhìn thời gian trôi qua trước mắt mình, như thể tại một thời điểm nào đó, có thứ gì đó đã lặng lẽ thay đổi. +
Anh hoàn toàn không ngờ Sầm Hào lại nói ra câu này, đến mức anh chẳng hề chuẩn bị gì cho sự ‘thay đổi’ đó. +
Anh biết, gương mặt đang nóng lên và sự rối loạn trong lòng không thể kìm nén được của mình sẽ làm lộ ra những tình cảm mà chính anh còn chưa hiểu rõ. +
Ít nhất vào khoảnh khắc này, anh đã nảy sinh ham muốn nóng bỏng giữa những người yêu nhau đối với Sầm Hào. +
Hơi tệ rồi. +
Lê Dung muốn kìm nén suy nghĩ này, vì bây giờ không phải lúc để nghĩ đến những chuyện như vậy. +
Đáng tiếc không phải cảm xúc nào cũng có thể kìm nén được. Não anh như bị hỏng, các nơ-ron thần kinh liên tục kích thích thùy chẩm, ám thị anh rằng anh muốn dùng sức ôm lấy cổ Sầm Hào, muốn hôn Sầm Hào, muốn vuốt ve những cơ bắp khỏe mạnh, muốn chiếm hữu và được chiếm hữu. +
Anh không biết Sầm Hào có nhận ra sức nặng của câu nói này hay không, nhưng người đã trải qua kiếp trước như anh lại cảm nhận được một lời hứa nặng tựa ngàn cân. +
Trong thực tại khi mọi người đều quay lưng, tin tưởng anh, tin tưởng bố mẹ anh, đặt cược tương lai và tính mạng vào một tòa tháp nguy hiểm đang lung lay, đây thực sự là quyết định mà một Sầm Hào mười tám tuổi có thể đưa ra trong lúc mê muội ư? +
Nhưng lúc này anh lại không dám nghĩ sâu về một phỏng đoán nào đó, vì nếu phỏng đoán đó thành sự thật, thì Sầm Hào…… +
Ít nhất là bây giờ, anh biết Sầm Hào đang đứng bên cạnh mình, mà anh cũng rất thích Sầm Hào, thế là đủ rồi. +
Bộ phim vẫn ồn ào như mọi khi, gấu trúc lớn tròn vo vụng về leo lên cành cây, nhìn đám bạn không biết leo cây mà cười nghiêng ngả. Nhưng cành cây không chịu nổi sức nặng của nó, lắc lư vài cái rồi “rắc” một tiếng gãy lìa. Gấu trúc giật mình sững sờ, trước tiên là khua khoắng bốn chân loạn xạ, sau đó há miệng kêu rên một tiếng, cuốn theo bụi đất và lá cây lăn xuống một cách chật vật. +
Lâm Trăn và Giản Phục bị dáng vẻ buồn cười của nó làm cho cười ha ha. +
Lê Dung cũng cười. +
Ánh mắt anh khẽ hạ xuống, rơi trên môi Sầm Hào, yết hầu chuyển động một chút, đầu lưỡi chậm rãi lướt qua môi răng. +
“Nếu không phải có bọn Lâm Trăn ở đây, tôi thật sự muốn cứ thế hôn một cái.” +
Nói xong, anh giơ tay ấn lên vai Sầm Hào, bóp mạnh hai cái. Sau đó lòng bàn tay chậm rãi di chuyển lên trên, mơn trớn chiếc cổ ấm áp của Sầm Hào. Ngón trỏ dừng lại trên môi Sầm Hào, xoa nhẹ một cái không quá mạnh cũng không quá nhẹ. +
Môi Sầm Hào rất nóng, áp sát vào đầu ngón tay mềm mại của anh, Lê Dung không khỏi nhớ lại quá khứ từng bị hôn khắp toàn thân. +
Sầm Hào hít sâu một hơi, nắm lấy lòng bàn tay Lê Dung, kéo ngón tay anh ra khỏi môi mình, thấp giọng cảnh cáo: “Nếu thực sự xảy ra chuyện, thì không chỉ đơn giản là hôn một cái đâu.” +
Lê Dung không những không tránh, ngược lại còn nắm chặt lòng bàn tay, siết chặt lấy ngón cái của Sầm Hào. +
Giọng anh dịu dàng, khẽ cười thành tiếng: “À…… Vậy thì phải tìm một nơi kín đáo rồi.” +
Rạp chiếu phim trông có vẻ tối tăm nhưng tuyệt đối không kín đáo, hơn nữa đây là món quà sinh nhật bất ngờ do Lâm Trăn đặc biệt sắp xếp, chắc chắn có người đang giám sát ở phía sau, đợi đến thời điểm đã hẹn sẽ đẩy bánh kem ra. +
Rõ ràng Sầm Hào cũng biết điều này nên đã kịp thời kéo tay anh ra. +
Quả nhiên như Lê Dung dự đoán, ngay khoảnh khắc bộ phim kết thúc, Lâm Trăn và Giản Phục ăn ý nhìn về phía sau. Bài hát cuối phim trên màn hình lớn lặng lẽ biến mất, thay vào đó là dòng chữ lớn ‘Chúc lớp trưởng sinh nhật vui vẻ’. +
Phông chữ được thiết kế hiệu ứng đặc biệt, vừa cuộn vừa nhấp nháy, cùng với bài hát chúc mừng sinh nhật vang lên, bầu không khí trong rạp chiếu phim được đẩy lên đến cực điểm. +
Cửa lối thoát hiểm đột ngột mở ra, làn gió mát lạnh ùa vào từ hành lang, nhân viên công tác đẩy chiếc bánh sinh nhật được trang trí tinh xảo cẩn thận bước ra. +
Trên bánh kem cắm những cây nến viết số ‘mười tám’, ngọn lửa nến nhảy múa cẩn thận, ánh sáng rực rỡ màu cam đỏ để lại một vòng hào quang tròn trịa đáng yêu trên tấm thảm đỏ thẫm. +
Lâm Trăn và Giản Phục lập tức đứng dậy vỗ tay: “Lớp trưởng sinh nhật vui vẻ!” +
“Ồ! Gấu trúc lớn sinh nhật vui vẻ!” +
Lâm Trăn vỗ tay mạnh nhất cũng hưng phấn nhất, nguồn sáng tràn đầy nhiệt độ chiếu lên mặt cậu, gương mặt mang khí chất thiếu niên lấp lánh rạng ngời. +
Giản Phục đang nỗ lực nháy mắt với Sầm Hào, bảo Sầm Hào cũng quẩy lên cùng cậu ta. Nhưng Sầm Hào hắng giọng, nghiêm túc nỗ lực một chút nhưng vẫn không thể vô tư nhảy dựng lên vỗ tay giống như Giản Phục. Thế là hắn suy nghĩ ngắn ngủi vài giây, quyết đoán từ bỏ việc cùng phát điên. +
Lê Dung nhịn không được cười, khẽ lắc đầu. +
Anh phải thừa nhận anh thích loại cảm giác nghi thức này, tuy rằng anh từng cảm thấy rất sến rất quê, nhưng khi trở thành người ở trong đó anh mới phát hiện điều quan trọng không phải là hình thức, mà là những người tham gia. +
Kiếp trước của anh tự bao bọc mình khép kín, bên cạnh không có nhiều người bạn ngây thơ và nhiệt tình như vậy. +
Nhiệt tình rất tốt, ngây thơ rất tốt. +
Nếu không phải bất đắc dĩ, ai lại không muốn ngây thơ như cũ chứ? +
“Cảm ơn mọi người đã chuẩn bị những thứ này cho tôi.” +
Lê Dung vịn vai Sầm Hào đứng dậy, hiếm khi câu nệ mím chặt môi, đôi mắt hoa đào xinh đẹp trong trẻo sáng ngời, gò má treo vẻ thẹn thùng vì hưng phấn và kinh ngạc. +
Anh nhìn bánh kem sinh nhật, nhịn không được nhếch khóe môi, cúi đầu gạt nhẹ những sợi tóc rối trước trán. +
Sợi tóc đung đưa trước mắt theo động tác rũ mắt của anh, ánh sáng trên màn hình cũng theo đó lay động, biểu cảm nơi đáy mắt anh là vẻ thẹn thùng hiếm thấy. +
Lần này Sầm Hào lại không nhịn được muốn vỗ tay, dáng vẻ kinh ngạc thẹn thùng của Lê Dung, quả thực là diễn sống động như thật. +
Thật giống như hoàn toàn không đoán ra kịch bản vậy. +
Quả nhiên Lâm Trăn và Giản Phục rất vui vẻ. +
Giản Phục đắc ý hừ hừ hai tiếng: “Không ngờ tới đúng không, rạp chiếu phim là do tôi sắp xếp đấy, bánh kem cũng là tôi chọn, phim không phải không có người xem, mà là bị tôi bao trọn rồi.” +
Lâm Trăn giống như nhớ ra điều gì, lập tức vỗ vỗ vai Giản Phục, sau đó vòng ra ngoài từ chỗ ngồi, chạy vèo một cái đến hàng cuối cùng, cẩn thận từng li từng tí bưng bức tranh kia ra. +
“Tớ và Giản Phục đi dạo phố thấy bức tranh này, cảm thấy cực kỳ đẹp nên quyết định tặng cho cậu làm quà sinh nhật. Ồ, khung tranh là Giản Phục bỏ tiền đóng, tranh là tớ chọn, hy vọng cậu có thể giống như bức tranh này, nội tâm tràn đầy ánh sáng.” +
Đây là một bức tranh sơn dầu màu sắc rực rỡ, màu xanh lam và màu cam đan xen, cùng nhau phác họa một mặt biển sóng nước lấp lánh. Ánh sáng đậm đặc xua tan sương mù bốc lên trên biển, chú cá heo vẫy đuôi nhảy vọt lên khỏi mặt nước, bóng dáng của nó in trên hòn đảo xa xôi và uy nghiêm. +
Bức tranh này có một cái tên mang ngụ ý tốt đẹp —— Ngày bình minh đến. +
Lê Dung mượn ánh sáng của màn hình nghiêng đầu ngắm nghía, cảm thán nói: “Không hổ là người học nghệ thuật, bức tranh có giá trị như vậy cũng có thể bị cậu mua được.” +
Lâm Trăn chỉ là nhìn bức tranh này thấy đẹp mắt, thực ra không quá hiểu mỹ thuật. Cậu bị Lê Dung khen đến mức không ngừng xoa hai tay, mắt sáng lấp lánh: “Thật hả, rất có giá trị à? Thực ra tớ chỉ là chọn cái thuận mắt nhất trong mấy cửa hàng thôi, cũng không biết thưởng thức lắm.” +
Cậu không ngại tranh công, bắt đầu thẹn thùng giải thích. +
Lê Dung lại nghiêm túc giới thiệu: “Tôi có tìm hiểu về họa sĩ này, mỗi năm ông ấy tạo ra không nhiều tác phẩm, nhưng đều có không gian tăng giá rất lớn. Cậu biết NFT*** không? Một tác phẩm của họa sĩ này với tư cách là token* không thể thay thế trong blockchain**, đã tăng lên đến mười triệu. Bố tôi cũng rất thích tác phẩm của ông ấy, cảm ơn, món quà khiến người ta kinh ngạc như vậy.” +
*là một chuỗi ký tự mã hóa dùng để xác thực danh tính, bảo mật giao dịch hoặc đại diện cho một tài sản kỹ thuật số +
**là hệ thống cơ sở dữ liệu cho phép lưu trữ và truyền tải thông tin hoặc tài sản số an toàn dựa trên mạng lưới máy tính phân tán. Dữ liệu được nhóm lại thành các khối (block) được mã hóa và liên kết với nhau theo thời gian, tạo thành một chuỗi (chain) không thể chỉnh sửa hay xóa bỏ +
***token không thể thay thế (Non-fungible token) là một loại tài sản kỹ thuật số độc nhất vô nhị được lưu trữ và xác thực trên hệ thống sổ cái phi tập trung. Mỗi NFT đóng vai trò như một chứng chỉ số chứng minh quyền sở hữu, không thể làm giả và không thể hoán đổi trực tiếp ngang hàng với một NFT khác. +
Lâm Trăn sợ ngây người. +
Thực ra cậu hoàn toàn không hiểu những thứ Lê Dung nói, cậu chỉ biết bức tranh cậu chọn theo cảm tính này là nhặt được bảo bối rồi, gặp vận may lớn rồi, không chỉ Lê Dung thích, ngay cả bố của Lê Dung cũng thích. +
Gò má Lâm Trăn nóng bừng, vội vàng khiêm tốn xua tay: “Cậu cậu cậu…… thích là tốt rồi!” +
Sầm Hào khẽ nhướng mày, đầy ẩn ý nhìn về phía Lê Dung: “Thật à?” +
Loại cách chơi kiểu mới này còn chưa thịnh hành, ngay cả trên mạng cũng hầu như không tra được thông tin gì, làm sao Lê Dung biết rõ ràng như vậy? +
Lê Dung ném cho hắn một ánh mắt tinh quái. +
Giản Phục vẫn luôn không quên Sầm Hào, thấy Lâm Trăn đã tặng quà xong, Lê Dung lại vui vẻ như vậy, cậu ta hắng giọng một cái thật mạnh, bắt đầu tìm cách nói đỡ cho Sầm Hào. +
“Không phải anh tôi quên chuẩn bị quà sinh nhật cho cậu đâu. Cậu không biết bố anh ấy giám sát anh ấy nghiêm ngặt thế nào đâu, mọi tài khoản của anh ấy đều bị người ta theo dõi, mỗi khoản tiền tiêu thế nào bố anh ấy đều biết hết. Haizz dù sao cũng không thể thiếu sự giúp đỡ của bố tôi, chỉ là bố anh ấy……” +
Lê Dung khẽ cười, ngắt lời giải thích vất vả của Giản Phục: “Cậu ấy tặng rồi.” +
Dường như Giản Phục hoàn toàn không thay đổi, bởi vì ở kiếp trước cậu ta cũng thường xuyên phối hợp với Sầm Hào. +
Lê Dung nhớ rõ Tống Nguyên Nguyên từng bắt gặp anh ăn mặc xộc xệch trong căn hộ của Sầm Hào, cô ta chịu đả kích không nhỏ, về nhà lập tức than vãn với mẹ Tống, mẹ Tống lại kể chuyện này cho Tiêu Mộc Nhiên. +
Tiêu Mộc Nhiên phản ứng vô cùng dữ dội, yêu cầu Sầm Hào nhất định phải chia tay với Lê Dung. +
Lê Dung cũng có thể hiểu được, chắc chắn nhà họ Sầm không muốn dính líu đến anh và những chuyện rối ren phía sau anh, có lẽ Tiêu Mộc Nhiên cũng rất khó chấp nhận việc con trai mình dây dưa với một người đàn ông khác. +
Lúc đó anh mới biết mối quan hệ giữa Sầm Hào và bố mẹ không hề tốt chút nào. +
Bởi vì anh vô tình đi ngang qua phòng làm việc của Sầm Hào, tình cờ nhìn thấy, câu cuối cùng khi Sầm Hào cúp điện thoại của Tiêu Mộc Nhiên là một câu không chút cảm xúc: “Trông đẹp mắt, chơi đùa chút thôi.” +
Lúc đó Lê Dung bình thản nhét một múi quýt vào miệng. +
Mà Sầm Hào vừa quay đầu lại, nhìn thấy anh, lại muốn nói lại thôi. +
Sau đó Giản Phục tìm anh, ngập ngừng vòng vo ám chỉ: “Này, cậu hiểu thế nào là kế tạm thời chứ? Cậu biết có những chuyện nếu nói toạc ra, Lam Xu sẽ không phải là lá chắn của cậu mà là con dao đâm vào cậu đúng không? Tôi chỉ có thể nói nước ở đây rất sâu, hiểu thì hiểu, không hiểu thì cậu tự suy nghĩ đi, đừng vì một hai câu nói phiến diện mà làm khó anh tôi. Cậu biết tôi đang nói gì mà đúng không? Cậu nên biết đấy nhé.” +
Thế nhưng Lê Dung chỉ nhàn nhã lật một trang bài tập của học sinh, cầm bút, phê sửa hai câu trên đó, thản nhiên nói: “Tôi không quan tâm.” +
Ánh nến nhảy múa, hương kem được nướng lên lan tỏa, tràn ngập khắp căn phòng nhỏ. +
Lâm Trăn vỗ đùi cái đét: “Tôi quên mất, lớp trưởng mau lại đây thổi nến ước nguyện đi!” +
Giản Phục lại bị mắc kẹt trong chủ đề trước đó, tò mò muốn chết đi được. +
“Anh tôi tặng rồi? Tặng lúc nào vậy? Chẳng phải anh ấy nói không mua gì à? Tôi đâu thấy anh ấy cầm gì đâu!” +
Vẻ mặt Giản Phục ngơ ngác, cậu ta kiễng chân lên, bám vào lưng ghế, thò đầu nhìn về phía chân Lê Dung. +
Bên cạnh Lê Dung trống trơn, chẳng có gì cả. +
“Anh tôi tặng cái gì vậy?” +
Lê Dung nghe theo sự sắp xếp của Lâm Trăn, đẩy Sầm Hào xuống thổi nến ước nguyện. Đi ngang qua Giản Phục, anh thần bí nói một câu: “Cậu đoán xem?” +
Giản Phục bứt rứt khó chịu: “Đệt!” +
Cậu ta tin rằng nếu Lê Dung không muốn nói cho cậu ta biết, thì cậu ta sẽ tuyệt đối không bao giờ biết được. +
Lâm Trăn giúp nhân viên cùng nhau đẩy bánh kem đến trước mặt Lê Dung, cẩn thận che chắn ánh nến. +
“Mau ước nguyện đi, mẹ tớ nói điều ước tuổi mười tám là linh nghiệm nhất, chắc chắn sẽ thành hiện thực!” +
Lê Dung nhìn những cây nến màu sắc đang không ngừng chảy sáp, chu môi, thử thổi một hơi. +
Ánh nến nhảy múa, hương kem được nướng lên lan tỏa, tràn ngập khắp căn phòng nhỏ. +
Anh nghịch ngợm một chút, mới khép đôi mắt tràn đầy ý cười lại, mười ngón tay đan vào nhau siết chặt, cúi đầu, yên lặng vài giây. +
Sau đó anh vịn vào xe đẩy cúi người, hít sâu một hơi, dùng sức thổi một cái, thổi tắt ánh nến màu cam. +
Đèn lớn trong phòng chiếu phim sáng lên ngay tức khắc. +
Giản Phục bị ánh sáng mạnh làm cho nheo mắt, vẫn không quên thúc giục Lê Dung: “Nói mau nói mau nói mau, cậu ước cái gì thế?” +
Lâm Trăn vừa định nói với Giản Phục rằng nói điều ước ra sẽ không còn linh nghiệm nữa. +
Lê Dung lập tức thẳng thắn nói: “Ước…… bánh kem ngon.” +
Giản Phục: “……” +
Sầm Hào giơ tay rút hai cây nến ra, bình thản nói: “Thôi đi, cậu ấy không tin cái này đâu.” +
Không có điều ước nào có thể thành hiện thực chỉ bằng cách trông chờ vào ông trời mở mắt, ngay cả vào ngày sinh nhật tuổi mười tám này, Lê Dung cũng không cho phép bản thân có tâm lý cầu may như vậy. +
Anh luôn tỉnh táo vô cùng. +
Lê Dung khoanh tay, quay đầu nhìn Sầm Hào, ánh mắt dừng lại ở vị trí mạn sườn trái của hắn, chỉ mỉm cười mà không nói gì. +
—— Hy vọng cậu, người đã chọn đứng bên cạnh tôi, có thể sống thật tốt. +
Đây mới là điều ước mà anh đã cầu nguyện. +
【Tác giả có lời muốn nói】 +
Sớm! +
– +







